“NIỀM TIN VÀ CHIẾN THẮNG”
Có một chàng trai trẻ không may mất đi cả đôi chân của mình trong một tai nạn giao thông.
Nỗi đau quá lớn, tính tình của anh kể từ đó cũng đổi khác, cáu bẳn nhiều hơn, từ chối trị liệu phục hồi, lại nhốt mình trong nhà, thường quát nạt mẹ cha và vùi đầu trong khổ não triền miên.
Một hôm, anh nổi cơn tam bành, hai tay hất đổ cả mâm cơm trưa mà mẹ anh vất vả chuẩn bị xuống sàn nhà. Nhưng mẹ anh vẫn nhẫn nại, không một lời oán trách, bà chỉ thở dài lặng lẽ thu dọn thức ăn.
Hôm sau, mẹ anh đến bên giường, chỉ về phía cánh cửa sổ ở khu nhà trọ đối diện và nói :
“Con có nhìn thấy cánh cửa sổ kia không? Có một cô gái sống ở đó. Cô ấy cũng bị tai nạn mất đi hai chân giống như con vậy.
Nhưng cô ấy vẫn rất lạc quan, lại có tài, mỗi ngày đều ở nhà chuyên tâm vẽ tranh đến tận đêm khuya. Không phải con cũng rất thích vẽ tranh đó sao? Có lẽ con nên thử làm theo cô ấy“.
Chàng trai trẻ nghe xong, trên mặt lộ vẻ tức giận và phản bác. Nhưng cũng từ hôm ấy, anh bắt đầu chú ý đến cửa sổ khu xóm trọ đó. Quả nhiên giống như những gì mẹ anh đã nói. Căn phòng đó tối nào cũng rực rỡ ánh đèn mãi đến tận đêm khuya mới tắt. Hẳn là cô gái đó đang miệt mài vẽ tranh.
Chàng trai cụt chân cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Cô ta trông ra sao, tính cách như thế nào, ngoài vẽ tranh ra còn sở thích nào khác nữa không?
Biết bao câu hỏi cứ triền miên hiện lên trong đầu anh.
Rồi một hôm, anh cũng mang ra bộ đồ vẽ vốn đã xếp xó từ lâu và bắt đầu đưa những nét cọ đầu tiên.
Trái tim vốn phong bế, cằn cỗi của anh cũng dần cởi mở hơn.
Anh chấp nhận đến bệnh viện tập phục hồi vận động định kỳ, cũng không còn quát mắng người nhà nữa. Những nụ cười đã xuất hiện nhiều hơn trên gương mặt rạng rỡ của anh.
Trong khoảng thời gian dưỡng bệnh, anh đã vẽ ra rất nhiều tác phẩm.
Một hôm, sau khi đắn đo suy nghĩ thật lâu, anh dốc hết dũng khí, mang theo bức tranh của mình sang nhà đối diện tìm cô gái.
Nhưng anh đã bấm chuông một hồi lâu mà không có người ra mở cửa.

“Xin hỏi, cậu có chuyện gì chăng?“.

“Dạ, cháu muốn tìm cô gái sống ở khu nhà này ạ!“.
“Nhà trọ này trước nay đều để không, vốn không có người ở!“, ông lão nói.
“Nhưng cách đây ít lâu một phụ nữ trung niên đã trả cho lão một khoản tiền, yêu cầu lão đây cứ chập tối mỗi ngày thắp đèn lên, đợi đến tận đêm khuya mới tắt đi. Người phụ nữ đó nói rằng bà ấy sống ở nhà đối diện bên kia“.
Chàng trai trẻ đứng lặng ở đó hồi lâu. Thì ra, chuyện về cô gái cụt chân vẽ tranh ấy vốn là mẹ anh cố tình bịa ra để mở ra cho anh một tia hy vọng.





Có lẽ ít người có được một cuộc sống yên bình, vô sự, không sóng gió trong suốt trăm năm sinh mệnh của mình.



Có nhiều người bị giông tố cuốn lấp đi, không còn kiểm soát được vận mệnh, thậm chí sinh mệnh của mình nữa. Họ thuận theo dòng chảy lớn của cõi đời này và không thể nào gượng dậy nổi. Họ sống một cuộc đời đầy rẫy oán trách, khổ đau, tủi hận về sau, đến khi nhắm mắt xuôi tay cũng là ngậm hờn nơi chín suối.



— Sư Tầm —
